Câu chuy¿n m¿ d¿u b¿ng m¿t tình hüng d¿y k¿ch tính: nhân v¿t chính - m¿t ngüi t¿ng s¿ng khuôn phép, b¿ ràng büc b¿i d¿nh ki¿n xã h¿i - b¿t ng¿ t¿nh d¿y trong m¿t thân ph¿n hoàn toàn khác. Cô tr¿ thành "m¿t d¿a l¿ng lo dê ti¿n" theo cách mà th¿ gi¿i xung quanh d¿nh nghia, nhung cung chính lúc ¿y, cô b¿t d¿u nhìn th¿y b¿n ch¿t th¿t c¿a mình, c¿a con ngüi và c¿a nh¿ng chün m¿c d¿o d¿c v¿n dã b¿ bóp méo. M¿c Qua Hoàng dã r¿t tinh t¿ khi không bi¿n câu chuy¿n thành s¿ phô di¿n c¿a d¿c tính, mà bi¿n nó thành m¿t phép th¿ c¿a linh h¿n - noi nhân v¿t dám d¿i di¿n v¿i cái tôi b¿ chôn vùi düi nh¿ng l¿p m¿t n¿ d¿o d¿c và s¿ gi¿ d¿i.
Trong dòng ch¿y c¿a câu chuy¿n, ngüi d¿c düc d¿n d¿t qua nh¿ng lát c¿t c¿m xúc m¿nh m¿: t¿ s¿ hoang mang, ghê s¿ b¿n thân, d¿n quá trình nh¿n ra và ch¿p nh¿n chính con ngüi mình. M¿i hành d¿ng, m¿i l¿a ch¿n c¿a nhân v¿t d¿u ch¿a d¿ng s¿ ph¿n kháng l¿i nh¿ng quy t¿c düc xem là "chün m¿c". Cô không còn s¿ng d¿ làm hài lòng ngüi khác, mà b¿t d¿u s¿ng d¿ hi¿u và yêu l¿y b¿n thân, dù di¿u dó khi¿n ngüi d¿i khinh mi¿t. Chính s¿ dung c¿m ¿y dã bi¿n hình tüng "l¿ng lo" thành bi¿u tüng c¿a t¿ do - m¿t t¿ do d¿n t¿ nh¿n th¿c và s¿ ch¿p nh¿n b¿n ch¿t con ngüi.
Van phong c¿a M¿c Qua Hoàng v¿a d¿ d¿i v¿a tinh t¿, xen l¿n gi¿a hi¿n th¿c gai góc và suy tüng tri¿t lý. Ngôn ng¿ trong V¿a T¿nh D¿y Tôi Ðã Tr¿ Thành M¿t пa L¿ng Lo Ðê Ti¿n không don thün là công c¿ k¿ chuy¿n, mà là con dao hai lüi: v¿a tr¿n tr¿i, v¿a d¿y ch¿t tho, có th¿ khi¿n ngüi d¿c v¿a khó ch¿u v¿a mê d¿m. Nh¿ng dön miêu t¿ tâm lý düc vi¿t b¿ng c¿m xúc chân th¿t, g¿n nhu tr¿n tr¿i d¿n m¿c dau d¿n, nhung chính s¿ tr¿n tr¿i ¿y l¿i khi¿n tác ph¿m tr¿ nên th¿t hon, s¿ng d¿ng hon